Sau khi đã tập hợp đông đủ Bạch Thái Lăng liền theo bản đồ mà Quỳnh Trân đã đưa đi đến căn nhà hoang......
Bạch Thái Lăng một mình đi một chiếc riêng còn những người theo anh thì dừng lại ở một vị trí không quá xa nhưng đủ để hành động khi anh ra hiệu. Anh từ từ tiến vào, cánh cửa nhà hoang được mở ra, Lục Nhiên ngồi ở giữa căn nhà cả tay và chân của cô đều bị trói chặt lại. Trên người toàn những vết thương, vết bầm dập khác nhau làm ai nhìn vào cũng đau lòng.
Bạch Thái Lăng thấy Lục Nhiên thì vội chạy lại kêu cô:" Lục Nhiên....Lục Nhiên à em tỉnh lại đi!" Anh lay nhẹ cô vì sợ cô đau
Lục Nhiên bị đánh đến ngất đi nhưng khi nghe được giọng của anh cô lại lờ mờ tỉnh dậy, giọng nói lo sợ của cô phát lên:" Bạch Thái Lăng! Sao anh lại đến đây? Anh mau đi về đi! Bọn người đó đang lừa anh đó!"
Bạch Thái Lăng thấy cô lo lắng cho mình trong lòng cảm thấy ấm áp nhưng bây giờ không phải là lúc hạnh phúc, trước tiên phải cứu cô ra cái đã.
- Anh đến đây để cứu em! Bạch Thái Lăng nói xong liền ra sau cởi trói cho cô. Lục Nhiên thì vẫn cứ lắc đầu nói:" Anh mau về đi! Bọn nó lừa anh đó!" Lục Nhiên nói đến nỗi nước mắt phải trào ra.
- Wao..... vợ chồng tụi bây đang diễn màn cảm động này cho ai coi thế hả? Từ trong góc của căn nhà có một người đàn ông béo ú đi đến, kế bên ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895959/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.