* Đoàng*
Lời bác sĩ vừa nói như một quả bom nổ trong đầu Lục Nhiên. Cô từ từ bước đến căn phòng của anh đang nằm, mở cửa bước vào Lục Nhiên thấy Thái Thái đang ngồi đó với vẻ mặt buồn bã.
Thái Thái thấy cô liền kêu một tiếng chị dâu rồi đi ra ngoài. Đôi chân run rẩy từ từ tiến về phía chiếc giường đang đang có người nằm nhưng được phủ một lớp khăn trắng lên.
Cô như ko đứng vững được nữa mà ngã khụy xuống khóc lớn:" Huhu......anh đã bảo là sẽ chuộc lỗi cho em mà! Anh còn nói xin lỗi rồi và mong muốn được em tha thứ! Bây giờ em tha thứ cho anh rồi sao anh lại bỏ em đi như vậy chứ hu hu.....!"
- Anh.....anh là đồ thất hứa, muốn được em tha thứ nhưng đến khi được em tha thứ và muốn cho anh một cơ hội rồi thì anh lại bỏ em đi...huhu....! Lục Nhiên gục trên tấm khăn trắng khoc lớn.
Đột nhiên trong tấm khăn trắng phát ra một tiếng nói nhỏ:" Vậy là em đã đồng ý cho anh một cơ hội rồi sao?" Lục Nhiên đột nhiên ngừng khóc, cô ngước mặt lên nhìn rồi đưa tay kéo tấm khăn trắng xuống.
Bạch Thái Lăng nhìn cô rồi mỉm cười. Lục Nhiên thì ngược lại, cô như bị đứng hình mất 5 giây. Mọi người từ bên ngoài liền kéo nhau vào đứng nhìn cô rồi cười.
- Con bé nó thương con quá rồi đó! Ba của Bạch Thái Lăng nói
- Mọi..... mọi người! Chuyện này là như thế nào? Lục Nhiên ngớ người ra hỏi
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895954/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.