Mùa thu năm Gia Ninh thứ tám, chùa Đại Từ Ân.
“Nương nương, bước khéo bậc thềm.”
Trời vừa tạnh mưa, một vũng nước đọng trước cửa chùa.
Một bàn chân xỏ hài thêu kim tuyến, nạm hạt châu bước qua bậc cửa, chủ nhân đôi hài mặc bộ cung trang tay áo rộng bằng lụa, dáng dấp mỹ lệ đoan trang, chính là Di phi được sủng ái nhất trong cung lúc bấy giờ.
Di phi chính là Di tần ngày trước, năm Gia Ninh thứ sáu, nàng được tấn lên hàng Phi, nắm quyền hậu cung. Từ đó trở đi, hằng năm cứ mỗi dịp chùa Đại Từ Ân đón lễ thu, là Gia Ninh đế đều sẽ đưa nàng đi theo cùng.
Di phi nhìn túp nhà quạnh hiu trước mặt, bụng dạ thở dài, hỏi: “Mọi thứ ở đây vẫn tốt cả chứ?”
“Tốt cả ạ.” Ni cô ở cạnh đáp, “Mấy hôm trước Tịnh nương nương ốm một trận, cũng may nay đã ổn rồi.” Di phi gật gù, bảo với đám thị tì: “Các ngươi lui ra hết đi, bổn cung sẽ vào một mình.”
Trước nhà treo một tấm mành trúc, người trong phòng nghe tiếng động ngoài mành, bước ra xem, thấy là Di phi, nhún người hành lễ: “Nương nương.”
Di phi vội đỡ nàng dậy: “Tỉ tỉ cứ vậy thì muội tổn thọ mất, sao muội nhận lễ của tỉ được đây?”
Chương Nguyên Gia lắc đầu: “Nguyên Gia mang tội, không thể thất lễ.”
Di phi lại thầm thở than, đảo mắt nhìn quanh, túp nhà đơn sơ, ngoài một bàn dài, một sạp gỗ, thì chỉ còn lại vài giá sách. Món đồ duy nhất làm thêm phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-van-dai/2875639/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.