“Ta biết mình nên ở nhà nghỉ ngơi, ta nói thật, nhưng công phu của tên trộm kia ta thấy quen cực, nhất định là đã gặp hay nghe qua ở đâu đó, ngặt cái nghĩ hoài không ra. Với lại ta đã khỏe hẳn hoi rồi, chàng xem mấy bữa nay ta ăn được ngủ được, do đi đường nhọc quá thôi. Đại ca cũng nói án này hóc búa, ta đến kiểm tra các trường ấy là để giúp chàng và đại ca, ta biết chàng lo ta, ta xin lỗi là được chứ gì?”
Trên đường về phòng, Tạ Dung Dữ im ỉm đi đằng trước, Thanh Duy bước theo sau giải thích luôn hơi. Về đến phòng, Tạ Dung Dữ ngồi trước bàn, nhìn nàng: “Lại đây.”
Thanh Duy ngần ngừ, vâng lời ngồi xuống.
Tạ Dung Dữ: “Ta đã nói đỡ hộ nàng với tổ mẫu rồi, rằng chuyến đi làm nàng mệt quá, đêm nay lo mà nghỉ ngơi, sáng mai khỏi phải đi vấn an.”
Thanh Duy gật đầu, đáp mỗi tiếng “ờ”.
Tạ Dung Dữ: “Sáng mai đại phu của Bảo An Đường sẽ lại đến, ông ấy là danh y Giang Lưu, cực kỳ khó mời, tới lúc đó đừng cho người ta leo cây nữa đấy.”
“Ờ.”
Nhìn thái độ nhận sai của nàng cũng khá thành khẩn, giọng Tạ dung Dữ dịu đi: “Ăn gì chưa?”
Thanh Duy lắc đầu.
Thế là Tạ Dung Dữ sai Trú Vân bưng bữa tối đã chuẩn bị sẵn vào, ngồi ăn hết bữa với nàng rồi lại giục nàng đi thay đồ tắm rửa.
Đêm xuân se buốt, chăn mền cũng ngâm ngấm giá lạnh, may sao người Tạ Dung Dữ ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-van-dai/2875637/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.