Trời âm u, ngoài cửa sổ mưa rơi rả rích.
Tạ Dung Dữ ra khỏi phòng, Triêu Thiên đứng gác ở đầu hành lang lập tức bước lên đón: “Công tử, thiếu phu nhân…”
Thanh Duy ngủ rồi.
Tạ Dung Dữ làm dấu im lặng, bước mấy bước: “Sai người đi Đông An, điều tra xem ông cháu Diệp thị ở trang viên phía Tây thành Thượng Khê đang tìm dược liệu gì.”
Vì để bắt con ma áo xám đêm qua, bọn họ cũng giả ma rồi tình cờ gặp lại Thanh Duy. Triêu Thiên biết thiếu phu nhân đã cấp manh mối này, không hề nghi ngờ mà đáp tiếng “dạ” rồi lui xuống ngay.
Liền sau đó Tạ Dung Dữ cho gọi hội Chương Lộc Chi tới, căn dặn những việc còn thừa, đến khi quay về phòng, trời đã gần trưa. Y thức trắng một đêm, giờ lại không chút buồn ngủ, xốc dậy tinh thần, nghiền ngẫm thật kỹ tình hình trong thành.
Thực ra Tạ Dung Dữ không ngạc nhiên khi sẽ gặp lại Thanh Duy ở Lăng Xuyên. Y có thể nghĩ ra còn lý do khác khiến Từ Thuật Bạch chạy lên kinh, Tiểu Dã thông minh, ắt hẳn cũng sẽ nghĩ tới. Y vừa mong nàng đến, vừa mong nàng đừng đến. Tả Kiêu Vệ Ngũ Thông phát hiện tung tích nàng, nha huyện Thượng Khê không phải chốn sạch sẽ, nàng là con gái của Ôn Thiên, cứ tiếp tục lún sâu vào bể thị phi này không phải chuyện tốt. Song, thấy nàng lang bạt đây đó ngoài kia, nay lại hốc hác tiều tụy ra nông nỗi này, thế thì chẳng bằng đi theo bên y.
Mưa càng lúc càng nặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-van-dai/2875643/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.