Ngày thứ ba sau khi nhập học chính là lễ trung thu. Trường học đề xướng các lớp tổ chức hoạt động văn hoá, cũng là dịp để cho tân sinh viên giao lưu làm quen với nhau.
Bởi vì thời gian gấp gáp nên cũng không thể làm long trọng, nơi này chỉ có sinh viên năm nhất, không có sư huynh sư tỷ, cho nên hết thảy đều chỉ có thể dựa vào chính mình.
Buổi tối, trăng tròn lên cao, tiết trời quang đãng. Hạ Minh Hiên bị bắt nghe xong cuộc điện thoại dài nửa tiếng, đầu dây bên kia, Hạ mụ mụ nói tới nói lui những câu quan tâm, bên này Hạ Minh Hiên hờ hững gật đầu, có lệ đáp lại. “Vâng, vâng, con biết rồi”.
Kết thúc trò chuyện, cúp máy, Hạ Minh Hiên nói với Kiều Tử Tích bên người. “Hôm nay trung thu, cậu không gọi về cho bà nội nói mấy câu à?”
Kiều Tử Tích thản nhiên nói. “Gọi từ chiều rồi”.
“Người già rất sợ cô độc, trước kia còn có cậu, hiện tại lại chỉ có một mình”.
“Ba tôi nói qua một thời gian nữa sẽ đón bà tới G thị ở cùng ông ấy”.
“Như vậy cũng tốt”.
Quân huấn của tân sinh viên bắt đầu từ ngày 15 đến ngày 24, ở giữa lại có thứ bảy chủ nhật, sáng 24 còn là ngày hội thao. Cho nên, thời gian quân huấn chân chính không nhiều không ít dài bảy ngày.
Quân huấn ngày đầu tiên, một buổi sáng đã có mấy chục nữ sinh ngất xỉu, chuyện này khiến cho ban lãnh đạo trường cực lực quan tâm, lén cùng các giáo quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078508/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.