Hạ Minh Hiên vừa mới tập luyện trở về, một bên ngồi ở bàn học của Kiều Tử Tích ăn cơm, một bên hỏi. “Tử Tích, nghỉ quốc khánh cậu có về nhà không?”
“Có về, bất quá là đến chỗ ba tôi”.
Kiều nãi nãi đã được Kiều ba ba đón đi, nếu Kiều Tử Tích về nhà cũ thì chỉ có một mình.
Hạ Minh Hiên nuốt xuống một ngụm cơm. “Vậy đến lúc đó cùng ra bến xe đi”.
Quốc khách được nghỉ dài ngày, trong trường ngoại trừ sinh viên ở tỉnh ngoài không về, số còn lại đều lựa chọn trở về nhà.
Trước ngày quốc khánh, Hạ Minh Hiên cùng Kiều Tử Tích ra bến xe, sau đó mỗi người một ngả. Xe của Hạ Minh Hiên tới trước, lúc lên xe, người nào đó còn nhoài ra ngoài cửa sổ hô. “Chú ý an toàn, tới nơi nhớ gọi cho tôi”.
Thật đúng là đem Kiều Tử Tích thành đứa nhỏ ba tuổi.
Nghỉ bảy ngày, Hạ Minh Hiên ở nhà ngây người đến ngày thứ tư rồi trở lại trường. Bởi vì còn không ít ngày nữa là đến tiệc chào đón tân sinh viên, ba người thương lượng một chút, quyết định về trường sớm để tập luyện.
Hạ Minh Hiên tập xong liền gọi cho Kiều Tử Tích. “Tử Tích, cậu không ở đây không có ai giúp tôi mua cơm”.
Ở bên kia, Kiều Tử Tích nhìn đồng hồ. “Còn chưa ăn?”
“Chưa, xa lắm, tôi không muốn đi”.
Kiều Tử Tích bất đắc dĩ. “Gọi giao hàng đi”.
“Số giao hàng không gọi được, nghe nói mấy cửa hàng ngoài phố còn chưa mở cửa”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078510/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.