Hạ ba ba nhìn đồng hồ thấy đã muộn, nói muốn đi tìm chỗ ăn cơm. Một đường lại lái xe ra khỏi khu trường học, tìm thật lâu mới thấy một nhà hàng.
Hạ mụ mụ đưa thực đơn cho con trai, muốn ăn gì thì cứ tha hồ gọi. Lúc ăn cơm, Hạ mụ mụ không ngừng gắp đồ ăn cho con, nói là về sau ở trong trường, thức ăn sẽ không tốt như vậy.
“Nếu cơm trong trường không ăn được thì rủ bạn học cùng ra ngoài ăn, thiếu tiền thì nói với mẹ, mẹ gửi cho”.
Hạ Minh Hiên đối với loại cưng chiều này của mẹ mình tỏ vẻ đã thành quen, hơn nữa chỉ vài phút sau là vứt hết mấy lời vừa nghe ra khỏi đầu.
Hạ ba ba nói Hạ mụ mụ quá chiều con, như vậy về sau làm sao mà con tự lập được, khó có thể nên người. Chuyện này Hạ mụ mụ cũng hiểu, chính là con trai duy nhất của mình về sau sẽ không thường ở bên cạnh, trong lòng đương nhiên sẽ cảm thấy uỷ khuất khó chịu.
Ăn cơm xong, chuyện gì nên làm cũng đã làm hết rồi. Hạ mụ mụ khoé mắt có điểm đỏ lên, đứa con bảo bối nhà mình chưa từng sống xa nhà, tuy rằng biết lên đại học thì phải ở ký túc xá, cũng đã làm tốt chuẩn bị từ trước, nhưng đến giờ phút này vẫn cảm thấy luyến tiếc.
“Minh Hiên, nghỉ quốc khánh nhớ về nhà nhé”. Lúc lên xe, Hạ mụ mụ vẫn không quên mà nhắc lại một câu.
Hạ Minh Hiên gật đầu.
Đã là ba giờ chiều, Kiều Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-thanh-chi-luyen-ha-nhat-nhu-tich/3078507/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.