Hà Tinh lại lắc đầu một cái, răng cắn chặt môi dưới, chính là không chịu đưa thư cho Tần Mục.
Tần Mục gượng cười lắc đầu, bất đắc dĩ hướng ánh mắt nhìn về phía Hồ Lão Tứ.
Hồ Lão Tứ nói:
- Tiểu Hà, đây chính là thư của trưởng thôn Tần, không chừng còn là chuyện quan trọng, nhanh chóng đưa thư cho Tần Mục!
Khóe miệng hà Tinh trề xuống, không biết là định khóc hay cười, bả vai nhỏ khẽ run lên, giọng mếu máo nói:
- Không cho, đưa cho anh, anh nhất định rời khỏi thôn Tây Sơn này của chúng ta.
Cô nàng nói câu này cũng khiến cho đám đàn bà con gái xung quanh trở thành đồng minh, đều đứng dậy, dần dần tạo thành một vòng tròn, vây lấy Tần Mục bên trong.
- Trưởng thôn Tần, anh không được đi, anh đi rồi, chúng tôi còn biết trông cậy vào ai nữa…
Người đầu tiên mở miệng là Tề thẩm.
- Đúng thế, không được đi, đừng đi mà, anh đi rồi, chúng tôi còn biết làm thế nào đây.
- Trưởng thôn Tần cũng được, thôn Tây Sơn cũng dược, nghe nói bên Bắc Kinh kia đường đi rộng lắm, đi đường cũng mất công nhiều.
Tần Mục nghe mà không hiểu sao, vươn hai tay lên, lớn tiếng nói:
- Đợi đã, đợi đã, các người nói cái gì mà tôi cũng không hiểu. Cái gì mà Bắc Kinh, cái gì mà rời đi? Tôi đây không phải đang yên ổn sống ở đây sao? Ai lại nói gì lung tung thế, đây không phải là bịa chuyện gây họa à?
- Bịa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1972166/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.