- Ôn khoa trưởng à, phía bên ngân hàng, có phải quá gấp gáp hay không.
Tần Mục vẫn thử đưa ra một câu dò xét, đưa cho Ôn Mại một điếu thuốc.
Ôn Mại lúng túng mỉm cười, loay hoay tìm bật lửa trong túi. Chiếc bật lửa ZIPPO của Tần Mục đã đưa cho Lưu Đại Hữu, mấy ngày qua cũng không hút thuốc, cho nên vỗ vỗ miệng túi nói:
- Thật là, tôi cũng không có bật lửa.
Tôi cũng không có bật lửa! Những lời này hắn nói rất trầm bồng du dương, khiến Ôn Mại cảm nhận được mùi vị không tầm thường bên trong, nhất thời ngừng động tác tìm bật lửa, chậm rãi lấy điếu thuốc khỏi miệng. Tay hắn khẽ run rẩy, khiến điếu thuốc cũng rung động.
- Tần bí thư, tôi sẽ đi thương lượng lại với bên ngân hàng, xem có thể hòa hoãn thêm một thời gian không.
Ôn Mại khẽ cắn răng, chỉ hận không thể quất mình mấy bạt tai, chỉ dựa vào tâm kế và thủ đoạn của Tần Mục trong thời gian này cũng biết hắn không phải một người hiền, bao nhiêu nhân vật trong thành phố cũng dừng bước trước mặt Tần Mục, tại sao mình lại nghe những lời của Vương Bằng, chạy đến đây giở trò chứ? Cũng may chuyện báo cáo cũng không phải chuyện đường đột, mặc dù Tần Mục nhận thấy bên trong có ẩn tình, nhưng cũng không nói toạc ra, chứng tỏ Tần Mục cũng không có ý nghĩ đóng băng Ôn Mại.
- Lão Ôn à.
Tần Mục đổi cách gọi, lấy từ trong ngăn kéo bên cạnh ra một cái bật lửa, tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970433/chuong-1024.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.