Bắt đầu từ lúc này, Tần Mục mới cảm thấy ớn lạnh khi phát hiện ra dụng ý thật sự của Phương Chấn Bang. Nếu không phải Phương Tù thức tỉnh , chỉ sợ hắn còn đang lục lọi trong sương mù, cần thời gian dài mới có thể nghĩ thấu. Hắn tuyệt đối không khinh thị ánh mắt cùng quyết đoán của đại lão như Phương Chấn Bang, nhưng đây cũng là lần đầu hắn cảm thấy sợ hết hồn hết vía, bố cục này của Phương Chấn Bang, tuyệt đối không phải là bắn tên không đích, chứng tỏ xúc giác của hắn vô cùng nhạy cảm. Nếu mình rời khỏi Phổ Thượng khu, khi đó muốn được Phương Chấn Bang che chở, sẽ phải nhìn xem hai năm qua ở Phổ Thượng , rút cuộc có thể phát triển Phổ Thượng tới trình độ nào.
Tần Mục trầm mặc khiến Phương Tù thở dài một tiếng, có chút phiền muộn nói:
- Trước kia khi chúng ta đánh giặc, hận nhất người khác chơi đánh lén, thua như vậy thì đừng đi.
Ý tứ trong lời này không cần nói cũng biết, chính là vô cùng khinh bỉ thủ pháp hái đào của Phương Chấn Bang. Cho nên, Phương Tù chỉ có thể là quân nhân, còn Phương Chấn Bang lại là chính khách.
Từ trong những lời này của Phương Tù, Tần Mục hiểu ra một chuyện. Chính kiến của hai cha con này không phải hòa thuận, cho nên mới tạo thành chuyện Phương Chấn Bang ngồi trên vị trí cấp phó tỉnh, rất khó tiến thêm một bước. Nếu không thể tiến lên vị trí trọng yếu hơn, Phương Tù cũng không chạy chọt gì cả, không trách hắn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970435/chuong-1023.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.