Mười bảy công trường, cho dù chỉ ở một công trường trong một giờ, một ngày cũng phải mất mười bảy giờ, hơn nữa còn phải bảo đảm vấn đề kế hoạch và an toàn, đây không phải nói rõ muốn lấy cái mạng già của hắn sao? Hơn nữa, Tần Mục hoàn toàn không có ý tứ thương lượng, trực tiếp đập tới, rõ ràng mang theo mùi vị trả thù và cảnh cáo.
Vương Bằng khẽ run rẩy đôi môi, đang định nói gì đó, Tần Mục liền cười nói:
- Không cần quyết tâm bề ngoài, lão đồng chí, tôi tin, Phổ Thượng chúng ta có phúc khi có những lão đồng chí như anh.
Cách nói của Tần Mục căn bản không cho Vương Bằng há miệng cự tuyệt, lấy khẩu khí lão đồng chí là trụ cột áp cái mũ đó xuống, cho dù Vương Bằng muốn tránh, cũng tránh không được.
Vương Bằng im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói một câu nhất định hoàn thành nhiệm vụ, Tần Mục nghe ra có chút mùi vị nghiến răng nghiến lợi, chỉ khẽ mỉm cười, không để ý tới nữa.
Chuyện này cũng thức tỉnh Tần Mục, không thể bỏ quên công tác tư tưởng của tổ chức, có một số người quen rồi, một khi nhìn thấy thịt cá, không chừng không biết mình họ gì. Cho nên, hắn lại tìm mấy người trẻ tuổi, bày ra phong thái ấm áp của lãnh đạo nói chuyện với bọn họ, khen ngợi công tác của bọn họ, khích lệ bọn họ không ngừng cố gắng.
Làm xong tất cả chuyện này, Tần Mục bỗng thấy hứng thú với người tên Du Hoa trong bức hình, liền gọi điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970432/chuong-1025.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.