Đinh Khánh Lam được đưa tới phòng hồi sức, nhưng vẫn chưa có ai dám vào làm phiền cô. Chỉ có Lý Ngộ Tranh là không chịu được, để cho ba mẹ bồng cháu, còn bản thân thì ngồi bên cạnh cô chầu trực. Đinh Khánh Lam ngủ rất say sưa, có lẽ cô đang cần phải lấy lại sức rất nhiều. Lý Ngộ Tranh lòng lặng trĩu, mắt cứ díp lại.
"Con mau đi xem nhưng vết thương trên người đi" Giọng nói của Đinh Lý cất lên từ phía sau, giọng ông lãnh đạm như thường nhưng lại không giấu nổi sự yêu mến và quý trọng, ông khẽ thở dài một hơi: "Cảm ơn con... Vì đã luôn ở bên con bé."
"Dạ" Lý Ngộ Tranh đáp nhưng vẫn không rời mắt khỏi Đinh Khánh Lam, anh còn chẳng có cảm giác gì với những vết thương nhỏ kia nữa. Nó đâu có là gì... so với nỗi đau của vợ anh. Ranh giới giữa sinh và tử, cô ấy còn có thể vượt qua được, vậy thì sao anh có thể để cho những vết thương kia làm mình đau cơ chứ.
"Nghe lời ba đi, con bé tỉnh dậy mà thấy con như vậy sẽ lo lắng đấy"
Lý Ngộ Tranh nghe xong cuối cùng cũng chịu rời mắt, anh hôn nhẹ lên tay cô, rồi đứng dậy và rời đi cùng với Đinh Lý.
Vết thương ở chân của Lý Ngộ Tranh khá sâu, phải khâu tới ba mũi. Anh cũng mất máu không ít, nhưng luôn tỏ ra rằng bản thân vẫn ổn. Mắt anh sưng húp lên, còn cảm thấy rằng đã sắp nhắm lại, nhưng anh vẫn luôn cố gắng mở to chúng ra. Anh không muốn bản thân được nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646748/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.