Mẹ tròn xoe con vuông đét nên Đinh Khánh Lam chỉ cần ở lại viện ba ngày hai đêm, sau đó liền có thể xuất viện. Ngộ Nghĩnh được nâng niu như nâng trứng, điều kì lạ là từ lúc sinh ra thằng bé chỉ khóc một lần duy nhất khi còn ở trong phòng sinh, còn lại đều rất ngoan ngoãn. Những đứa trẻ khác thường sẽ quấy rất nhiều, vậy mà Ngộ Nghĩnh lại ngoan đến kì lạ.
Hôm nay là ngày Đinh Khánh Lam xuất viện, cô vừa xuống xe đã hít lấy hít để bầu không khí trong lành, mùi thuốc trong viện đã khiến cô ám ảnh bao nhiêu đêm rồi. Lý Ngộ Tranh đang ôm Tiểu Ngộ Nghĩnh ở phía sau mặt đầy ấm ức, tại sao anh lại phải bồng con suốt thế!
Hành lí của Ngộ Nghĩnh đã được chuyển lên phòng của anh và cô, Đinh Khánh Lam tranh thủ đi thay quần áo. Lý Ngộ Tranh đang chơi ở ngoài cùng Ngộ Nghĩnh thì nghe thấy tiếng hét đinh tai của Đinh Khánh Lam khiến cả anh và con đều giật thót mình:
"Tiểu Tranh Tranhhhhhh!! Cứu emmmmmm!!"
Tiểu Ngộ Nghĩnh sau khi bị giật mình thì mắt mở tròn xoe, nhìn về phía phòng tắm, miệng vẫn gặm gặm tay, không hề khóc lóc như những đứa trẻ khác. Lý Ngộ Tranh thì bất lực vỗ trán, thở hắt một hơi rồi đứng dậy tiến vào: "Sao vậy?"
"Bụng em... Bụng em sao thế này... Nó nhìn kinh quá huhu!!" Đinh Khánh Lam chỉ chỉ vào chiếc bụng nhăn nheo của mình, nước mắt lưng tròng nhìn Lý Ngộ Tranh. Anh không hề tỏ ra bất ngờ, vì lúc sáng thay đồ cho cô anh đã thấy rồi.
"Sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646749/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.