Ông bà Lý cùng với ông bà Đinh đứng ở đằng sau chứng kiến cảnh này lại càng thêm xót xa. Cả thân người Lý Ngộ Tranh đều bẩn bê bết, thân là một đại công tử của cả một tập đoàn lớn, vậy mà giờ đây lại phải quỳ xuống van xin một vị bác sĩ. Không còn gì có thể nghi ngờ, Lý Ngộ Tranh rất yêu Đinh Khánh Lam. Anh đã không màng những vết thương trên người, cứ vậy mà chạy tới bên cô. Vậy mà ông trời lại có thể trêu đùa anh như thế... Có phải là quá bất công rồi không...
"Nếu cứu đứa bé, cô ấy sẽ phải trút hết phần hơi thở còn lại, nếu cứu cô ấy, chúng tôi sẽ mổ, nhưng không thể giữ lại đứa bé"
"Oa oa oa oa~" Câu nói vừa dứt, bỗng dưng tiếng khóc trẻ con từ trong phòng sinh phát ra khiến cho ai nấy đều mở to mắt. Sau khi xác định đó là tiếng của trẻ mới sinh, Lý Ngộ Tranh lại càng run hơn. Đinh Khánh Lam vô cùng bướng bỉnh và lì lợm, cô có thể sẽ chẳng màng tới ý kiến của ai mà tự làm theo ý mình, sẽ không ai có thể biết được Đinh Khánh Lam có chịu nằm yên mà đợi anh quyết định hay không...
"Vợ tôi... Vợ tôi!" Anh không màng đến luật lệ, cứ thế xông thẳng vào trong khiến cho bác sĩ và y tá bên trong đều không kịp cản trở. Lý Ngộ Tranh thậm chí còn không quan tâm tới đứa con còn đang khóc oe oe kia, bởi vì anh biết rằng con anh đã an toàn rồi. Nhưng mà... Còn vợ anh thì sao... Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646747/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.