"Cháu nói vậy là có ý gì?"
Trạch Đông Nam đã vì câu hỏi ngớ ngẩn này mà cảm thấy không hài lòng, Trạch Thanh Hy ở một bên hằm hằm không nói lên lời. Cô ta khóe mắt run run, chỉ hận không thể lao tới mà giáng cho Đinh Khánh Lam một bạt tai. Tại sao con khốn này lúc nào cũng muốn ngáng chân cô ta? Tại sao?
"Chị, em biết em đã từng làm sai với chị, nhưng em thật sự đã biết lỗi rồi... Chị... Chẳng phải đã tha thứ cho em rồi sao? Tại sao còn như vậy..." Đôi mắt của Trạch Thanh Hy bỗng dưng nâng lên một lớp nước, khuôn mặt đáng thương khiến ai nấy đều cảm thấy thương cảm. Chỉ riêng Đinh Khánh Lam mới có thể xuyên thấu được cái bộ dạng giả tạo này, cô bĩu môi lắc đầu, nhún vai một cái
Trông thái độ của cô lúc này thật hống hách, hoàn toàn giật đi nhưng cái nhìn mất thiện cảm.
"Tại sao lại có thể nhỏ nhen vậy"
"Có gia thế cao cũng không nên hống hách như vậy"
"Người ta cũng đã biết lỗi rồi, chị em với nhau mà nhỏ mọn quá"
...
Vậy là Trạch Thanh Hy đã thành công lật ngược tình thế rồi sao? Cô ta nở một nụ cười thỏa mãn, ánh mắt thách thức hướng về phía Đinh Khánh Lam. Nhưng cô lại vô cùng bình thản, không hề có một chút gì gọi là nhụt chí.
"Ha, chị em với nhau? Chị em với nhau mà muốn giết cả chị lẫn con của chị hay sao? Mấy người nói tôi nhỏ nhen? Vậy bây giờ tôi muốn giết chết con của mấy người, rồi quay sang xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646731/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.