"Lại được gặp quý vị ở đây, chắc mọi người cũng đã biết được mục đích chính của bữa tiệc này rồi..."
"Thật thắc mắc, Trạch gia chủ tính ra vẫn còn rất trẻ, tại sao lại muốn về hưu sớm như vậy?" Một trong những vị khách quý ở phía dưới khán đài lên tiếng thắc mắc, cả hội trường nghe xong câu hỏi đều trở lên xôn xao. Bản thân mỗi người bọn họ khi nhận được thiệp mời đều vô cùng tò mò lí do, bởi chẳng ai lại muốn nghỉ hưu khi mới bước vào tuổi trung niên như thế.
Đinh Khánh Lam và Lý Ngộ Tranh đồng thời nhếch mép, câu hỏi này thật hợp ý họ. Trạch Thanh Hy ở một bên vẫn không nói gì, lặng im chờ cha mình đáp lại câu hỏi.
"Tính ra cũng không trẻ gì, sức khỏe tôi vốn đã không tốt, con gái tôi cũng đã đủ trưởng thành để gánh vác sự nghiệp rồi, để con gái phụng dưỡng sớm chẳng phải rất tốt hay sao?" Trạch Đông Nam vừa mỉm cười vừa đáp, cái nhếch mép trên môi Đinh Khánh Lam lại càng sâu hơn. Sức khỏe không tốt? Chẳng phải không lâu trước đó vẫn còn rất tốt hay sao? Con cái phụng dưỡng? Liệu có phụng dưỡng không đây??
Nghe câu trả lời này ai cũng gật gù đồng tình, vì dù nghe theo phía nào cũng cảm thấy rất hợp tình hợp lý. Trạch Thanh Hy ở một bên khẽ mỉm cười, bấy giờ mới cất lên tiếng nói đầu tiên: "Con tin rằng bản thân mình sẽ không khiến ba mẹ và mọi người thất vọng"
"Rất tốt"
"Rất có chí khí"
"Thật đáng tự hào nha"
"Có cô con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646730/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.