"Mọi người có thấy rằng người đàn ông này thật quen mắt không? Chắc hẳn là ông ấy cũng đang có mặt ở đây đi?" Đinh Khánh Lam khuôn mặt đầy sự mờ ám, đảo mắt xung quanh một lượt, nhưng cũng không nhìn vào ai quá lâu. Triệu Hoàng Sinh cũng không biết tới ý định của Đinh Khánh Lam, nên có hơi bàng hoàng một chút.
"Đinh Khánh Lam, cậu định làm gì?"
"Đòi lại công bằng giúp con bé" Đinh Khánh Lam ánh mắt trở nên vô cùng cương quyết, Triệu Hoàng Sinh nghe vậy cũng không hề có ý định can ngăn. Khánh Chi một bên không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn quyết định im lặng mà không lên tiếng.
"Kia là ai vậy?"
"Có liên quan gì tới món quà sao?"
"Quà gì mà kì quá vậy?"
"Rốt cuộc cô ấy muốn nói gì?"
...
...
Ông bà Đinh ở một góc nhìn hành động lỗ mãng của con gái thì không khỏi nhăn mày, con nhóc con này rốt cuộc muốn quậy cái gì đây? Tại sao A Tranh lại không ngăn nó lại mà đứng cười thế kia?
Tiếng nói ồn ào không dứt cho tới khi người đàn ông quay mặt lại, đồng thời một đứa bé gái ở phía sau khi nãy bị ông ta che khuất giờ cũng được lộ diện. Khánh Chi khi nhìn thấy khuôn mặt của bé gái kia thì trợn tròn con mắt, ông bà Trạch cũng ngạc nhiên không kém. Kia... kia chẳng phải là con gái của ông bà hay sao?? Chẳng phải là con gái cưng của họ đây sao... Còn người đàn ông bên cạnh? Vậy mà lại là Triệu Vũ?
"Sao Triệu Vũ lại xuất hiện ở đây?"
"Đây là bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646732/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.