"Con có bị gì không?" Đinh Khánh Lam đưa tay xoa xoa bụng, mắt vẫn nhìn Lý Ngộ Tranh. Anh cười nhẹ, khẽ lắc đầu. Con không sao rồi, nhưng anh cũng sợ khiếp vía rồi..
"Mọi người ra ngoài đi" Đột nhiên sao Đinh Khánh Lam cảm thấy Lý Ngộ Tranh âm trầm đến lạ. Khi nãy còn cười hô hố, giờ đã lại bày ra cái bộ mặt tựa như cõi âm này rồi... Phương Lý Nhân một bên nãy giờ vẫn âm thầm quan sát Đinh Khánh Lam, càng nhìn càng khiến cậu ta không muốn rời mắt. Bây giờ mới thực sự để ý... Cô gái này đẹp quá! Trước giờ anh cứ ngỡ là em gái anh đã là đẹp lắm rồi, đến ngày hôm nay mới có cơ hội được trải sự đời đây mà.. Nhưng mà tiếc quá đi, cô ấy có chồng rồi..
"Cho tôi hỏi một chút.. Cô bao nhiêu tuổi thế?" Phương Lý Nhân tò mò lên tiếng hỏi, Đinh Khánh Lam cũng không có phản ứng gì nhiều, hỏi thì thuận miệng trả lời luôn:
"Hai mươi"
"Cô xinh đẹp như vậy, lấy chồng sớm thế!" Phương Lý Nhân vừa dứt lời đã bị Phương Trinh đấm cho một cú đau điếng cái lưng, người gì đâu có duyên chết liền! Chỗ khác thì thôi đi, ở đây còn bao nhiêu phụ huynh nữa. Có anh trai như này cũng đủ khiến cho cô ta mất điểm rồi...
"Hai mươi thừa tuổi lấy chồng rồi" Đinh Khánh Lam lại chẳng hề cảm thấy phật lòng với câu nói này, mười tám tuổi là đủ tuổi lấy chồng rồi còn gì? Ngược lại cô còn cảm thấy rất hài lòng: "Vả lại, chồng tôi còn tốt như thế"
Lý Ngộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646727/chuong-112.html