Vì không có gì quá nghiêm trọng nên Đinh Khánh Lam đã có thể xuất viện ngay sau đó. Cô được Lý Ngộ Tranh dìu dắt theo từng bước đi khiến cô cười không được khóc cũng chẳng xong. Dù gì thì cô cũng đã ổn rồi, có cần thiết phải như vậy không?
Lý Ngộ Tranh cùng với Lý Ngộ Trình nói chuyện với nhau ở phòng khách, Đinh Khánh Lam đã được đưa lên phòng để nghỉ ngơi. Phương Trinh thì nghe nói đã đi đâu đó cùng với cái tên Phương công tử kia rồi. Quách Yến Trang thì có lẽ đang ở bên kia xin lỗi ông bà sui vì vụ việc vừa rồi.
"Trạch Đông Nam đã làm xong thủ tục chuyển nhượng tài sản cho Trạch Thanh Hy, tối nay là bữa tiệc nhậm chức của con bé"
"Cái gì?" Lý Ngộ Tranh không hề biết tới kế hoạch này, phản ứng có hơi bất ngờ một chút. Trạch Đông Nam chỉ mới năm mươi tư tuổi, vậy mà đã muốn về hưu? Không thể nào, chắc chắn phải có gì đó không ổn... Anh không thể để chuyện này xảy ra dễ dàng như thế được, Khánh Chi thì phải làm sao?
"Con với Lam nhớ chuẩn bị"
"Vâng..." Lý Ngộ Tranh quyết định sẽ tự mình giải quyết, vì nếu bây giờ nói với ba anh thì mọi chuyện sẽ vô cùng rắc rối. Vẫn là nên để anh ra tay thì hơn. Cũng đến lúc để cho Lam Chi trở lại với chính gia đình thân yêu của mình rồi, dù sao con bé cũng đã chịu thua thiệt bao nhiêu năm như thế...
Lý Ngộ Tranh lên tới phòng, suy nghĩ đắn đo mãi cuối cùng cũng hạ quyết tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646728/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.