"Aaaaaaaaaaa"
Tiếng thét chói tai phát ra từ phía phòng ngủ, Khánh Chi ở ngoài phóng khách giật nảy mình, vội vàng chạy vào xem xét. Chỉ thấy Triệu Hoàng Sinh đang ôm lấy đầu mà không ngừng run rẩy, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Khánh Chi hốt hoảng chạy tới, ôm lấy người cậu, mồm luôn miệng hỏi:
"Hoàng Sinh, Hoàng Sinh, anh sao vậy? Mơ thấy ác mộng sao? Em đây, em đây, đừng sợ"
"Em... Em..." Triệu Hoàng Sinh như đã khóc tới nơi, ôm chầm lấy người con gái trước mặt. Khánh Chi cứ vậy vuốt dọc sống lưng cho cậu, tới khi cậu không còn run nữa mới nhẹ nhàng hỏi:
"Anh sao vậy? Mơ thấy gì?"
"Anh mơ thấy..." Triệu Hoàng Sinh như định nói gì đó, nhưng được một nữa bỗng im lặng. Cuối cùng vẫn quyết định lắc đầu: "Không có gì, ác mộng thôi"
Cậu cũng không dám chắc, nhưng hình như giấc mơ này rất quen. Triệu Hoàng Sinh dám khẳng định đây là lần đầu tiên cậu mơ thấy nó, nhưng nó lại vô cùng quen thuộc, cứ như thể cậu đã từng trải qua rồi vậy...
"Tốt rồi, chỉ là ác mộng thôi" Khánh Chi cũng không thắc mắc nhiều, và cũng chẳng có dấu hiệu gì gọi là nghi ngờ. Chỉ lặng lẽ vuốt lấy tóc cậu mà trấn an.
"Em ngủ cùng anh được không?" Triệu Hoàng Sinh cương quyết ôm chặt lấy Khánh Chi, từ đầu tới cuối không hề nới lỏng cánh tay. Nó bĩu môi một cái, vỗ bộp một vào vai cậu.
"Được thôi, em cũng buồn ngủ rồi"
..........
"Chú chắc không?"
"Con bé cũng đã biết sai và quyết định thay đổi, em nghĩ cũng đến lúc để con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646713/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.