"Cô ấy bị sao vậy bác sĩ?" Lý Ngộ Tranh lộ rõ vẻ mặt lo lắng, sốt sắng nhìn vị bác sĩ trước mặt.
"Là bị đau dạ dày, có phải gần đây ăn quá nhiều đồ chua cay hay không?"
"Chua cay?" Lý Ngộ Tranh hơi nhíu mày, nhớ lại những thứ gần đây Đinh Khánh Lam hay ăn. Đột nhiên nhớ ra đống xoài còn chất chứa trong tủ lạnh, mặt tối sầm xuống. "Cô ấy ăn rất nhiều xoài chua, do nghén"
"Mang thai thèm chua là rất bình thường, nhưng phải có chừng mực. Khoảng thời gian này nên chú ý sức khỏe, đừng để bị ốm đau, sẽ ảnh hưởng tới thai nhi"
"Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ"
....
Đinh Khánh Lam nằm trên giường bệnh, ánh mắt chăm chú nhìn ra cửa. Thấy như có ai đang chuẩn bị vào, Đinh Khánh Lam nhanh như chớp liền trùm kín chăn từ đầu tới chân. Nhưng cho dù cô có nhanh đến mấy đi chăng nữa, cũng đừng hòng có thể qua mắt Lý Ngộ Tranh anh đây. Anh sải dài chân bước tới cạnh giường, tay đưa lên không trung toan tính giật chăn ra. Nhưng gần đến nơi thì bỗng khựng lại, anh ho khan một tiếng, rồi nhẹ giọng:
"Tiểu Lam, em ngủ rồi sao?"
"..." Đinh Khánh Lam nghe Lý Ngộ Tranh nói vậy thì khẽ cười thầm trong lòng, tay bụp chặt miệng vờ như đã thật sự ngủ.
"Em ngủ thật rồi sao?"
"..."
"Tiếc quá, anh đang rất đói, phải ăn hết chỗ đồ ăn này hộ em thôi"
"Lý Ngộ Tranh!!"
Đinh Khánh Lam như đạt đến giới hạn, gì chứ chạm đến đồ ăn chính là chạm đến giới hạn cuối cùng của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646712/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.