Suốt một tuần nay thái độ của Triệu Hoàng Sinh rất lạ, đi học thì về rất muộn, ăn cơm cũng chỉ được vài miếng rồi đi ngủ. Thậm chí... Còn đề nghị ngủ riêng vài ngày? Rốt cuộc là cậu có ý gì?
"Triệu Hoàng Sinh! Rốt cuộc anh muốn gì?" Khánh Chi thật sự không thể chịu đựng thêm, giọng nói thêm phần cáu gắt. Triệu Hoàng Sinh nghe thấy nó lớn tiếng với mình, có hơi bàng hoàng một chút..
"Ý em là sao?"
"Anh muốn chia tay đúng không?"
"Em nói gì thế?" Triệu Hoàng Sinh từ khi gặp lại Khánh Chi, có vẻ đã tìm kiếm lại được những cung bậc cảm xúc vốn có của con người. Lúc trước cậu chỉ cười, lúc nào cũng cười... Nhưng giờ cậu đã biết sợ, đã biết nhăn nhó, đã biết tức giận.. Nghe xong câu nói này của Khánh Chi, chiếc laptop lập tức bị cậu quẳng sang một bên. Chân trước đá chân sau liền chạy tới cạnh Khánh Chi, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn.
"Anh đối xử với em như thế là có ý gì?"
"Ý gì là ý gì? Em nói gì vậy?"
"Anh tự xem lại đi" Khánh Chi vùng vằng chạy vào phòng đóng rầm cửa lại, để lại Triệu Hoàng Sinh còn đang ngơ ngác. Cậu nhìn theo bóng nó một hồi, rồi thở dài một tiếng. Triệu Hoàng Sinh lôi điện thoại ra, gọi cho ai đó mà lâu ngày rồi cậu chưa từng liên hệ.
"Sao vậy con trai?"
"Con muốn gặp ba"
"Được"
.....
"Hai đứa sống chung sao?"
"Phải"
Triệu Hoàng Sinh ánh mắt vô cùng phức tạp, đối diện chính là Triệu Vũ - cha của cậu. Triệu Vũ nghe con trai trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646714/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.