"Em nói anh lừa dối em? Em là người lạnh nhạt với anh, là người đi gặp Triệu Hoàng Sinh. Em nói đi, là anh lừa dối em? Hay chính em mới là người đang lừa dối anh?"
Đinh Khánh Lam nghe vậy bỗng nhiên ngưng khóc, ngước đôi mắt ầng ậng nước lên nhìn Lý Ngộ Tranh. Lý Ngộ Tranh tại sao lại biết? Anh theo dõi cô?
"Còn nữa, anh không lừa dối em bất cứ điều gì"
"Chính mắt tôi nhìn thấy hức... anh ở cùng Trạch Thanh Hy..." Đinh Khánh Lam ánh mắt đượm buồn, không tránh khỏi những tiếng nấc.
"Trạch Thanh Hy?" Quách Yến Trang nghe tên này liền trở nên ngờ vực, định nói thêm gì đó lại bị Lý Ngộ Tranh cắt ngang:
"Bọn con cần nói chuyện, mọi người ra ngoài đi"
Ai nấy đều nhìn nhau, rất nhanh chóng mà lui hết ra ngoài. Chuyện của chúng nó thì để chúng nó giải quyết, không nên xía vào. Sau khi chỉ còn lại Đinh Khánh Lam và Lý Ngộ Tranh, anh mới từ từ sát lại phía cô.
Đinh Khánh Lam vẫn ôm chân gục đầu xuống gối, cả người không ngừng run lên.
"Em vẫn vậy, đã thấy thì phải ở lại nhìn cho hết. Anh không muốn bị oan" Lý Ngộ Tranh ngồi bệt xuống, lặng lẽ kể cho cô nghe mọi chuyện. Rằng chính Trạch Thanh Hy lấn tới ra sao, anh cảm thấy thế nào, và sau tất cả... Anh đã làm gì?
-----Hồi tưởng-----
"Có em bên cạnh anh"
Lý Ngộ Tranh không có phản ứng, cứ vậy ngồi im không nhúc nhích. Phải mất năm phút đồng hồ, anh mới có thể phục hồi lại một chút sức sống. Lý Ngộ Tranh giật phăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646682/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.