Đinh Khánh Lam về tới nhà liền phóng lên phòng đóng sầm cửa lại. Cô chỉ là vô tình đi ngang qua, lý do gì lại phải chứng kiến cái cảnh đáng ghét đấy? Lý Ngộ Tranh thật sự là như vậy sao? Không! Cô không tin! Lý Ngộ Tranh sẽ không như thế, cô tuyệt đối không tin! Không tin!
"Aaaaaaaaaaaa" Đinh Khánh Lam bịt chặt đôi tai hét lớn, òa khóc nức nở. Mặc Tần Sênh cùng Đinh Lý ở dưới nghe thấy tiếng hét liền hoảng hốt chạy lên, liên tục đập cửa.
"Khánh Lam, Khánh Lam, con sao vậy?"
"Aaaa" Đinh Khánh Lam vẫn khóc, càng ngày khóc càng to hơn. Ông bà Lý càng thêm hoảng sợ, không ngừng đập cửa thình thịch.
"Lam, mở cửa cho ba mẹ. Sao vậy con?"
"Không tin, không tin đâu hức" Đinh Khánh Lam cứ vừa khóc vừa lẩm bẩm, ông bà Lý bên ngoài lo lắng không thôi. Mặc Tần Sênh chạy vội xuống lấy một chiếc chìa khóa dự phòng của phòng Đinh Khánh Lam, nhưng lại bất ngờ nhớ ra rằng từ khi Đinh Khánh Lam trở về đã thu lại hết. Hiện tại ông bà không biết nên làm gì, đi đi lại lại không ngừng gọi cô.
"Đinh Khánh Lam, mở cửa đi mà con. Con sao vậy Lam?"
Mặc Tần Sênh ở lại cố gắng gọi cửa con gái, Đinh Lý thì chạy qua nhà tìm Lý Ngộ Tranh.
"Ngộ Tranh? Ngộ Tranh đâu rồi?"
"Sao vậy ông Lý?" Quách Yến Trang đang cùng Lý Ngộ Trình tỉa cây, thấy Đinh Lý sang hỏi Ngộ Tranh lại không khỏi khó hiểu.
"Thằng bé làm gì mà con bé nhà tôi lại phát điên lên như thế! Ngộ Tranh đâu!"
"Ông nói gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646681/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.