Hoàng hậu như chết lặng, bên tai nàng văng vẳng tiếng vỡ vụng ngay giữa lòng ngực. Hoàng hậu nghẹn ngào, không nói nên lời, môi anh đào nàng rung lên. Kim Nhiên muốn mở miệng nói, nhưng lời đến cổ lại như tắt nghẹn, chỉ để lại khoảng lặng cùng cái nhói lên đến mức khó chịu bên ngực trái. Tô Mạt nhìn Hoàng hậu đau lòng đến xót xa, nàng ta không kìm được buông lời hỏi thái y:" Thai nhi mất rồi thì cũng sẽ có lại đúng không?".
Thái y chầm chừ không đáp, ông ta đảo mắt tứ hướng, không dám đối diện với cái nhìn đầy trông đợi của Tô Mạt và Hoàng hậu. Hắn hít vào một hơi thật sâu, dập đầu mạnh xuống sàn, đoạn nói:" Hoàng hậu nườn nương thứ lỗi, vi thần bất tài, e là nương nương...", hắn ngừng lại không dám nói tiếp, cả gian phòng là một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, Tô Mạt không thể chờ thêm liên tục thúc giục. Trịnh Thái y cất giọng rung rung, lắp bắp:" Hoàng hậu nương nương... sau này... không còn có thể sinh con được nữa".
Lời cất ra như một nhát đao đâm thẳng vào tim Hoàng hậu, đả kích này quá lớn. Mọi thứ xung quanh nàng như không còn âm thanh gì cả, chỉ như một khoảng lặng vô hình, nhưng lại đang dần nuốt chửng một nữ tử nhỏ bé.
Trịnh Tôn lặng nhìn sắc mặt Hoàng hậu, thưa:" Vi thần xem được nguyên nhân chuyện này là do nương nương bị trúng một loại độc dược được điều chế theo phương thức giống với công thức của phía Nam, làm cho nữ nhân không thể mang thai. Dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-cung-bi-su/2868217/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.