Xe ngựa vững vàng dừng lại, ngay sau đó một thân ảnh thon dài từ trên xe ngựa tiêu sái đi xuống.
Mỗi một bước chân của hắn đi về phía nàng, đôi khi, “một bước”tưởng chừng như đơn giản vậy...nhưng từng bước của hắn lại cứ như đang dẫm nát lòng của nàng.
Dạ Trọng Hoa!
Âu Dương Vũ ngực có chút run lên đau đớn.
Bộ dạng của Dạ Trọng Hoa sao lại thành ra như thế này, gương mặt quen thuộc đã khắc sâu vào trong trí nhớ nàng giờ không còn mà thay vào đó là một khuôn mặt gầy gò, nhưng khuôn mặt anh tuấn của hắn không vì thời gian mà mất đi vẻ bất phàm, ngược lại, còn có mị lực đặc biệt, cứ tự nhiên mà toát ra. Khí chất của hắn vẫn như trước vừa tôn quý vừa cường ngạo, khiến cho người khác không dám đến gần hắn.
Hắn đi đến bên Âu Dương Vũ vội vàng kêu lên một tiếng mà bấy lâu nay hắn đã muốn thực hiện, trước mặt nàng, gọi tên nàng: “Vũ nhi!”
Không biết vì sao, khi hắn muốn thốt ra hai chữ này thì cổ họng hắn lại nghẹn cứng lại, hắn cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn ôm nàng ngay lúc này. Hắn biết người mà hắn đang đứng trước mặt là Vũ nhi của hắn, vừa lúc nãy hắn nghe rõ ràng âm thanh của nàng. Tuy rằng hắn không nhìn thấy gì, nhưng hắn tin chắc, tin vào cảm nhận, tin vào trái tim hắn! Chỉ cần hắn vươn tay ra là hắn đã có thể chạm vào nàng. Mỗi giây mỗi phút hắn đều ngóng chờ nàng trong từng ký ức, trong từng giấc mộng. Hắn không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634353/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.