Bùi lão tướng quân sau khi trở về vì muốn báo đáp Âu Dương Vũ mà ngày hôm sau liền sai người đến đưa bao nhiêu là châu báu vàng bạc để tạ lễ. Âu Dương Vũ nhìn đống hòm châu báu kia có chút giật mình, cũng không có ý định nhận.
Thế nhưng Dung Tùy Vân lại thay nàng nhận, trên mặt tao nhã cười yếu ớt: “Nàng đáng được nhận, nàng cũng biết Bùi lão tướng quân vì chữa bệnh này mà đã phải bỏ ra biết bao nhiêu ngân lượng nay nhận một ít tấm lòng này của lão ấy thì cớ gì nàng phải từ chối.”
Âu Dương Vũ nghe Dung Tùy vân nói vậy liền nghĩ kể cũng tốt nhưng không ngờ sang đến ngày thứ hai, Bùi lão tiên sinh lại mang theo phu nhân cùng người cháu của mình lại một lần nữa đến phủ hỏi thăm khiến cho Âu Dương Vũ có ý định muốn chạy khỏi nơi này đi thật xa.
Phu nhân của Bùi tướng quân vừa thấy Âu Dương Vũ ngay lập tức tỏ ra thân thiết nắm lấy tay Âu Dương Vũ nói: “Bệnh tình ông lão nhà ta từ này còn phải làm phiền cô nương.”
Âu Dương Vũ dịu dàng cười yếu ớt: “Phu nhân khách khí!”
Phu nhân nghe thấy vậy cũng vui vẻ kéo tay Âu Dương Vũ nói đủ chuyện trên đời, càng nói chuyện với vị cô nương này nàng lại càng thích, đột nhiên trong lòng liền rung động không tự chủ được hỏi: “Cô nương đã kết hôn chưa?”
Âu Dương Vũ lúc đầu sợ run lên một lúc lâu, trong lòng chùng xuống, vị phu nhân thấy Âu Dương Vũ không nói lời nào, nghĩ là nàng đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634352/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.