“Tuyết sơn?” Âu Dương Vũ nghe được hai chữ “ Tuyết Sơn” phát ra từ miệng của Dạ Trọng Hoa, trên mặt tỏ vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi, không có để tâm đến hai chữ “ dắt tay” sau đó. Nàng có nghe qua vài người Tây Lăng miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ tráng lệ của Tuyết Sơn, nghe nói tuyết sơn nằm ở phía bắt Tây Lăng, bốn năm một mùa đông lạnh, băng tuyết bao phủ. Nàng có đọc qua nơi này trong sách có để cập đến ở Tuyết Sơn có rất nhiều bảo vật châu báu kỳ lạ quý giá, đi càng sâu vào trong núi tuyết càng tìm thấy được nhiều món bảo vật hiếm lạ, không gì sánh bằng.
Âu Dương Vũ lúc trước cũng chỉ đọc qua sử sách nên cảm thấy vô cùng tò mò. Cho nên đối với thế giới này càng ngày càng hứng thú.
Dạ Trọng Hoa khẽ vuốt cằm: “Ừm, phụ hoàng giao cho bổn vương nhiệm vụ đi thăm dò biên ải.”
“Thăm dò biên ải?” Âu Dương Vũ ánh mắt lóe lên, có chút không tin được: “Chuyện này sao có thể cho phép được, một vương gia cao quý như ngươi lại xuất mã đi thăm dò được sao?”
Dạ Trọng Hoa nhéo mặt nàng khẽ cười: “Ta biết nàng rất thích đi ngao du đó đây mà phụ hoàng dạo này tâm tình rất tốt, đương nhiên đã đồng ý thỉnh cầu của ta. Có điều sắp tới lễ mừng đại thọ lần thứ năm mươi của phụ hoàng, chúng ta chỉ đi ngao du sơn thủy nửa tháng rồi lại quay trở về.”
Vì phương tiện đi lại ở thời cổ đại chưa được cải tiến cho nên Âu Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634333/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.