Tử Uyển không dám hỏi nhiều liền đem con cáo trắng đó bế lên, tuy nói nó là con cáo trắng nhưng thực ra cũng chỉ là con mèo toàn thân được bao phủ bởi lớp lông màu trắng như tuyết béo múp tròn trịa. Con mèo này được Dạ Nhiêu nuôi dưỡng rất nhiều năm, cực kỳ hiểu ý người, bình thường hoàng hậu cũng rất thích chơi đùa với nó.
Sau khi ôm tiểu mèo béo trong ngực, hai tròng mắt của hoàng hậu liền u ám: “Bôi thuốc độc lên móng vuốt của nó, còn nữa mỗi ngày hãy đi huấn luyện nó, khiến cho nó cứ mỗi lần ngửi thấy mùi hương của cỏ huân y thì sẽ xông lên và vồ mà cào!”
Tử Uyển trong đầu vẫn còn chưa quên cơn phẫn nộ của hoàng thượng, liền cúi đầu kêu một tiếng: “Nương nương...”
Hoàng hậu vốn là một người táo bạo, thấy Tử Uyển ấp a ấp úng, cực kỳ chán ghét cầm lấy hộp trang điểm trên bàn ném thẳng vào đầu nàng: “Bảo ngươi làm cái gì thì đi làm cái đó, đừng có ở đây nhiều lời vô ích!”
“Vâng, thưa nương nương!” Tử Uyển lấy tay che đi vết thương đang chảy máu rách toát giữa trán, ôm lấy cáo trắng yên lặng lui ra ngoài. Để lại một mình hoàng hậu vẻ mặt âm trầm thô bạo, khóe miệng cười lạnh khiến cho người khác nhìn vào không khỏi khiếp đảm.
Mấy ngày sau đó, Hoàng thượng vẫn hàng đêm tá túc ở trong cung của Thượng Quan Ninh Vận, sự sủng ái dành cho nàng chỉ có tăng không có giảm bớt. Thượng Quan Ninh Vận cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, lại là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634332/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.