Hai người trên đường về lại gặp được ông lão vừa rồi, vừa nhìn thấy Âu Dương Vũ, hai mắt ông ta liền sáng lên như sao trời: “Tiểu nha đầu, nha đầu dễ thương, cây Chu Tử Đằng của lão sống lại rồi, nó sống lại rồi!”
Âu Dương Vũ che miệng cười: “Ông lão à, cháu đã bảo là không có gạt ông mà.”
“Này tiểu nha đầu, nhóc tên là gì?”
Âu Dương Vũ vừa định trả lời, chợt nghe âm thanh hờn giận của Dạ Trọng Hoa nói: “Chỉ là tiện đường giúp đỡ thôi, hỏi tên tuổi làm gì, ông lão, chúng ta đi trước.”
Âu Dương Vũ bị Dạ Trọng Hoa kéo đi được một đoạn xa, mới nói: “Ngươi thật là, sao lại không lễ phép như vậy.”
“Tên lão đầu bệnh hoạn đó không đáng để ta quan tâm nhiều đến vậy?”
“Dạ Trọng Hoa...”
Hai người sau khi trở về, Dạ Trọng Hoa đưa Âu Dương Vũ đi ra trước biệt viện, đào một cái “lỗ nhỏ” lớn bằng cái động, sau đó chỉ vào cái lỗ “ nho nhỏ” nhìn Âu Dương Vũ nói: “Vũ nhi, nàng đem Hương Chương trồng vào đi.”
Âu Dương Vũ vẻ mặt ngây dại thắc mắc tò mò hỏi: “Vì sao lại muốn trồng loại Hương Chương này? Ngươi cứ làm ra vẻ thần thần bí bí thế này, tò mò chết ta rồi, mau nói cho ta biết đi mà.”
Dạ Trọng Hoa trên mặt có chút mất tự nhiên,ho khụ một tiếng: “Bảo nàng trồng thì trồng đi, nhiều lời thế không biết, nhanh trồng đi nếu không thì trời tối.”
“Chẳng lẽ vương gia bảo Vũ nhi ta phải trồng trong cái hầm ngươi đào này á, vương gia đáng kính!“.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634325/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.