Trải qua chuyện vừa rồi, Âu Dương Vũ có một ấn tượng tốt với vị công chúa Dạ Tiểu Đàn này, cũng không bài xích nàng, muốn thân thiết với nàng.
Hoa viên trong cung của Dạ Nhiêu vô cùng xa hoa, khác biệt. Đẹp rực rỡ hào nhoáng như tiên cảnh, thanh nhã,thanh nhu, khắp nơi ong bướm bay lượn, hương thơm lan tỏa của hoa ngào ngạt, bên một góc kia còn được trồng những đóa hoa cúc quý giá, cực phẩm.
Dạ Tiểu Đàn đi bộ đột nhiên nhanh hơn vài bước, Âu Dương Vũ đi theo nàng đến chỗ núi giả kín đáo, sau đó nàng chợt nghe âm thanh bén nhọn của Dạ Nhiêu: “Một lũ phế vật, có chút chuyện đó cũng làm không xong!”
“Công chúa tha mạng!” Âm thanh đập đầu bang bang của tên thị vệ vang lên rõ to.
“Thứ Bản cung muốn chính là mạng sống của con tiện nhân Âu Dương Vũ, một chút chuyện cỏn con đó mà làm cũng không được, còn phải đợi bao lâu nữa hả?!”
“Ninh vương phi vì có Ninh vương luôn ở bên cạnh bảo vệ, nên nô tài căn bản không thể xuống tay.”
“A Đẩu, chừng nào Bản cung giải quyết xong Âu Dương Vũ thì sẽ tìm ngươi tính sổ. Thôi được rồi, ngươi bây giờ tìm cách mời các vị hoàng tử đến đây, nói là Ninh vương phi muốn biểu diễn một tiết mục đặc biệt diễm lệ xa hoa, nếu như chậm trễ thì sẽ hối hận cả đời đấy.”
“Vâng.”
“Ha ha ha ha...” Dạ Nhiêu cười đến cuồng vọng phát ra âm thanh kinh tởm, âm thanh kia vang ra bốn phía như muốn chọc thủng màng nhĩ Âu Dương Vũ. Dạ Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634326/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.