Edit + Beta: Mặc Phương
"Đứa nhỏ ngốc! Ngươi xem quá lộ triệt, như vậy sống mà rất mệt mỏi."
Đối mặt với Quý Như Yên vừa nhanh nhẹn, vừa thấu hiểu lòng người, lão tướng quân Hứa Tử Minh vừa mừng vừa lo.
Quý Như Yên mỉm cười "Ngoại tổ phụ, nhân sinh tuy rằng trôi qua hồ đồ nhưng vẫn tốt hơn, ai mà không muốn hồ đồ một lúc để mọi chuyện trôi qua dễ dàng hơn? Mọi hồ đồ đi qua, trong lòng sẽ thấy nhẹ nhõm. Trước mắt, chúng ta đều không có biện pháp để cho hồ đồ đi qua. Tuy rằng ta gả cho Thuấn Thần không lâu, nhưng hắn từng giới thiệu cho ta một chút về Công Hậu phủ cùng nội cung của các nương nương, trong nội tâm ta cũng có chút hiểu biết. Chúng ta đều nghĩ sẽ an ổn vượt qua cả đời này, đó là chúng ta nguyện ý đấy, người khác chưa hẳn nguyện ý. Ngay lúc chúng ta đại hôn, về sau đối phương có như trước thủ đoạn tầng tầng lớp lớp. Cuộc sống như vậy, lúc nào mới đến phần cuối?"
Lạc Thuấn Thần nghe đến đó, trong lòng đau đớn.
Quý Như Yên nói một chút cũng không sai, hắn định rằng sống an ổn suốt quãng đời còn lại, nhưng hắn lại không cam lòng mà cố gắng vượt qua.
Đối với chính mình từ lúc mắc bệnh lên đơn thì chính những người khác, tuyệt đối không muốn cho hắn được sống nữa.
Lão tướng quân Hứa Tử Minh cười khổ "Là ta làm liên lụy các ngươi."
"Ngoại tổ phụ! Những lời này về sau ngài đừng bao giờ nói nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210517/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.