Edit: Tử Nhã + Beta: Mặc Phương
Muốn chết?
Nói như vậy, không giao binh quyền ra, còn có thể sống sao?
Quý Như Yên bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ triều đình Độc Quốc lúc này, so với Ti U Quốc thì hơn nhiều.
“Các ngươi đứng đó làm gì? Còn không vào ngồi?”
Lão tướng quân Hứa Tử Minh đang an tọa tại gian đầu, hướng về phía Quý Như Yên cùng Lạc Thuấn Thần vẫy vẫy tay.
“Đến đây!”
Quý Như Yên lên tiếng lôi kéo Lạc Thuấn Thần vào trong phòng.
Mặc dù nói là an bài tòa nhà ở phía tây, nhưng phòng ốc lại bố trí linh tinh các thứ, chung quy coi như tạm ổn, cũng không tạo cho ngươi khác cảm giác trống trải.
Ở viện tử này, có bốn gian phòng lớn, một đại sảnh.
Quý Như Yên vì muốn phụ cận lão tướng quân Hứa Tử Minh, nên chọn gian phòng sát bên ông.
Sau khi ba người ngồi xuống, Lạc Thuấn Thần đột nhiên mở miệng nói, “Ngoại tổ phụ, người muốn viết từ trình (đơn từ chức) dâng lên phụ hoàng, đã dâng lên rồi?”
“Đã dâng lên rồi, Hoàng Thượng chắc đã nhận được, chỉ là vẫn chưa hề trả lời.”
Lão tướng quân Hứa Tử Minh thở dài một tiếng, trong lòng Hoàng Thượng đang tính kế gì, chỉ có mình người biết.
Bản thân mình già nua, đã sắp không đi nổi, cũng không muốn tiếp tục đấu nữa.
Hiện giờ cháu ngoại đã thành gia, ông giao binh quyền ra, cũng chính là mong muốn một ngày nào đó Lạc Thuấn Thần có thể gây dựng sự nghiệp, chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210522/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.