Edit + Beta: Mặc Phương
"Thuấn Thần, nếu không có việc gì thì đi dạo cùng ta được không?"
Quý Như Yên đột nhiên đề nghị.
Lạc Thuấn Thần sửng sốt một chút, rồi ngẩng đầu nhìn sắc trời hồi lâu, lúc này đã là ban đêm.
Đêm dài lại vắng bóng người, đây là thời điểm để thâm nhập Cổ Thú sơn mạch?
Quý Như Yên nhìn bộ dáng kia của hắn, không khỏi "phốc" bật ra một tiếng cười "Ta hỏi là chàng có muốn đi dạo cùng ta không? Chàng xem bầu trời làm cái gì?"
Lạc Thuấn Thần thở dài một tiếng "Bây giờ sắc trời tối tăm, cả ánh trăng cũng không có, nàng bây giờ muốn lên núi, thiệt ra nàng đang muốn làm cái gì?"
"Tất nhiên là đi xem xem cái Cổ Thú sơn mạch này có vật gì tốt. Chẳng lẽ lại muốn đợi ngày mai Hiên Đế mang theo một đám người, thì lúc đó chúng ta mới có thể lên núi? Đợi đến lúc đó thì dù có bảo bối tốt đi chăng nữa thì cũng không còn là của ta."
Quý Như Yên lốp bốp lốp bốp nói ra ý nghĩ trong lòng mình.
Đừng nói nàng không biết gì, nàng đến Cổ Thú sơn mạch, chính là muốn thu hết đồ tốt.
Đến lúc quay về mà chẳng có thứ già cả, nàng có thể cam lòng ư?
Dù tốt hay xấu thì nàng cũng muốn tìm xem ngũ độc quả đang ở nơi nào! Chẳng phải còn tới mấy canh giờ sao, đi lên núi tìm hiểu trước một chút cũng chẳng sao.
Nếu Lạc Thuấn Thần nói không đi, nàng cũng sẽ đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210515/chuong-534.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.