Edit: Mạn Nguyệt
"Được, ta đi tìm mấy con hổ lại đây!" Con hổ, là con hổ sao?
Tích Tiểu Mộng bận việc đi ra ngoài, lúc này Quý Như Yên mới nhìn lão tướng quân Hứa Tử Minh, giọng điệu hơi nhàn nhạt, "Ngoại tổ phụ, người thương hại Vạn Đức Hầu sao?"
"Không phải. Ngoại tổ phụ chỉ lo lắng cho Thuấn Thần, trong lòng đứa nhỏ này day dứt khó chịu, ta cũng biết, ta ngăn cản hắn giết Vạn Đức Hầu cũng là muốn tốt cho hắn." Lão tướng quân Hứa Tử Minh nặng nề thở dài một tiếng.
Cửa sơn động tối tăm mờ mịt, Lạc Thuấn Thần lộ ra dáng người, hắn nặng nề quỳ xuống trước mặt lão tướng quân, "Ngoại tổ phụ, Thuấn Thần sai rồi! Xin ngoại tổ phụ trách phạt!"
"Đứa nhỏ ngốc nghếch. Con không sai, người sai là ngoại tổ phụ! Ngoại tổ phụ vô năng, không có cách nào giết chết kẻ thù, ta chỉ biết trơ mắt nhìn kẻ thù đứng trước mặt vì phải lo lắng cho Băng phi còn ở trong cung."
Lão tướng quân Hứa Tử Minh vừa nhắc tới Băng Phi thì nước mắt tuôn đầy mặt.
Trong lòng ông oan ức cùng thống khổ nhưng chưa mở miệng than vãn với người nào. Nếu nói ông với Hiên đế không có oán hận, điều đó là không có khả năng.
Có điều ông phải vì đại cục, vì Thiên Độc quốc mà nuốt xuống sự oán hận này; quan trọng hơn là vì an nguy của Băng Phi, còn có địa vị của Thuấn Thần. Người khác đều có tri kỉ để thấu hiểu nhưng ông chỉ có một mình, chỉ biết chống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210456/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.