Edit: Mạn Nguyệt
Quý Như Yên nghe vậy thì sững sờ, "Ngoại tổ phụ, kẻ tham ăn nói chung quanh đây còn có một nơi có thể nghỉ ngơi. Lạc Thuấn Thần và mấy người bọn họ cần có một chút thời gian để xử lí nơi này, chi bằng chúng ta đến đó trước xem sao, bằng không đến nửa đêm chúng ta sẽ ngủ ở ngoài trời mất."
Lão tướng quân Hứa Tử Minh gật gật đầu, "Được, nghe theo con, chung ta đi nhìn một chút."
Có tiểu gia hỏa dẫn đường, Quý Như Yên đỡ lão tướng quân Hứa Tử Minh đi ra khỏi sơn động.
Lúc này, đã là giờ tý, trên bầu trời mang theo một vành trăng non. Nhiệt độ ban ngày ở Cổ Thú Sơn Mạch là mùa hạ,vào buổi tối thì mang theo một chút lành lạnh của khí thu.
Quý Như Yên thấy khí hậu có chút chuyển biến, vì vậy nàng tìm lấy áo choàng ở trong không gian đưa cho lão tướng quân Hứa Tử Minh phủ thêm, "Ngoại tổ phụ, đêm cũng sâu rồi, ngài khoác thêm áo choàng giữ ấm cơ thể đi."
Lão tướng quân Hứa Tử Minh nhìn áo choàng một chút, không từ chối mặc lên.
Tuy rằng trên người có võ công nhưng đến cái tuổi này rồi, chịu không nổi giá lạnh. Nếu phát bệnh ở Cổ Thú Sơn Mạch thì không có thuốc thang gì để điều trị, ông cũng không muốn mang lại phiền phức cho Qúy Như Yên và Lạc Thuấn Thần, cuối cùng nên mặc thêm là tối nhất.
Tiểu gia hỏa dẫn đường, Quý Như Yên cùng lão tướng quân Hứa Tử Minh theo ở phía sau, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210455/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.