Edit + beta: haquynh1812
Theo như lời nàng, bên cạnh cửa hang là sườn dốc, phía dưới cỏ dại rậm rạp, không biết bên trong có gì.
Nếu gặp phải rắn lớn, tính mạng của Vạn Đức hầu thật khiến người ta lo lắng.
Đề nghị của Quý Như Yên khiến Tích Tiểu Mộng nhảy dựng lên, trong lòng thầm oán, quả nhiên độc nhất phụ nhân.
Quý Như Yên không biết suy nghĩ của Tích Tiểu Mộng, cũng không muốn biết, nàng chỉ biết nhân từ với kẻ thủ là tàn nhẫn với chính mình.
Nàng thẳng thắn, không có khuynh hướng thích bị ngược.
Đáng thương cho Vạn Đức hầu, bị Quý Như Yên đá nát xương bánh chè, đầu óc ngu si, trong não còn có một cây ngân châm, cả đời sau thật khốn khổ.
Có điều, kết cục của hắn thế nào, ở đây không có ai quan tâm.
Thấy Tích Tiểu Mộng cùng Mễ Nhĩ đẩy Vạn Đức hầu xuống. Quý Như Yên mới quay đầu nhìn bọn họ: “Chỉ sợ đêm nay chúng ta phải rời khỏi nơi này, không thể ở lâu.”
“Chúng ta đi đâu đây?”
Tích Tiểu Mộng vỗ vỗ bụi đất trên tay, hưng phẩn ngẩng đầu.
Giải quyết được lão già Vạn Đức hầu, dĩ diên hắn rất vui.
Quý Như Yên mở ra tâm bản đồ Trúc Tử trưởng lão cho nàng, quan sát cẩn thận: “Chúng ta phải tới Tiên Thiên cốc, mọi người có muốn đi không?”
“Tiên Thiên cốc.”
Bọn họ có nghe nói qua về vài nơi cấm địa trong Cổ Thú sơn mạch.
Lạc Thuấn Thần nhìn nàng thật sâu, nàng thật sự thích thám hiểm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210454/chuong-563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.