Edit + beta: haquynh1812
Quý Như Yên mỉm cười, nhìn phía trước Tích Tiểu Mộng đang quấn lấy lão tướng quân.
Lạc Thuấn Thần là người rất nghiêm túc, hắn sẽ không vui đùa như Tích Tiểu Mộng, nói hắn là cháu ngoại thà rắng nói để Tích Tiểu Mộng thay hắn chia sẻ một phần trách nhiệm.
Quý Như Yên rất thông cảm, một người không biết nói lời ngon ngọt, muốn hắn hứa hẹn thiên trường địa cửu, ôn nhu như nước quả thật chẳng khác gì chờ sao hỏa đụng trái đất.
“Umh!”
Lạc Thuấn Thần gật đầu, tỏ vẻ tán thành lời nói của nàng.
Hắn nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, hai người không nói gì thêm, tất cả đều thành hư vô.
Sắc trời dần sáng, mặt trời bắt đầu lên tỏa ánh sáng khắp nơi, xua đi màn đêm tăm tối.
Năm người dừng tại chỗ, cảm thấy thế giới này thật đẹp.
Cổ Thú sơn mạch cao ngất, bên trong có không biết bao nhiêu hoa cỏ.
Dọc đường đi, tiểu tử kia lười biếng ngồi trên vai Quý Như Yên, vẻ mặt tùy ý: “Ô! Ô!”
Ngồi trên vai chủ nhân quả nhiên có thể nhìn thấy nhiều đồ vật.
Quý Như Yên tức giận khẽ gõ đầu hắn: “Tiểu tham ăn, trước tiên nói Tiên Thiên cốc có nguy hiểm gì không?”
“Ô...”
Nguy hiểm gì, đó là tiên cảnh có được không!
Tiểu tử kia quệt mông, khinh thường Quý Như Yên.
Nhìn thấy hành động xấu của hắn, Quý Như Yên đánh một cái, khiển trách: “Nói chuyện cho tử tế! Nếu không tự ngươi đi.”
“Xèo! Xèo!”
Đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210452/chuong-564.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.