Edit + Beta: Đông Vân Triều.
"Hận Thiên bà bà cái gì? Hận người đối xử tàn nhẫn với thân nhân của ta? Ta cũng không nghĩ như vậy, ta còn phải cảm ơn Thiên bà bà đã hạ thủ lưu tình với bọn họ nữa kia, cũng không bởi vì chúng ta tự tiện xông vào, mà trực tiếp đối với chúng ta hạ sát thủ. Thiên bà bà, Như Yên thật tâm cảm tạ người còn có thể khiến chúng ta đoàn tụ."
Quý Như Yên chân thành nói, Thiên Nguyệt là một thế ngoại cao nhân, vốn là chạm phải cấm kỵ của nàng, nếu nàng muốn giết hết bọn họ, mình còn có thể nói cái gì?
Huống chi, là bản thân bọn hắn tự tiện xông vào, nếu chiếu theo luật giang hồ, đúng là bọn họ sai.
Thiên Nguyệt nhận lấy cháo nóng Quý Như Yên đưa tới, nửa ngày mới nói một câu, "Nơi ở của bọn họ, ngươi xem rồi an bài đi."
"Thiên bà bà yên tâm, ta sẽ an bài thỏa đáng."
Quý Như Yên mỉm cười.
"Ừ."
Thiên Nguyệt lên tiếng, không nói gì thêm, chỉ là nhìn chằm chằm cháo nóng trước mặt, như có điều suy nghĩ.
Quý Như Yên suy nghĩ một chút, quyết định mở miệng hỏi, "Thiên bà bà, Như Yên có một nghi vấn, không biết người có thể giải thích giúp ta được không?"
"Nói."
"Thiên bà bà, ấn tượng đối với nam nhân tựa hồ không được tốt lắm?"
"Nam nhân có gì tốt, mỗi một người đều phụ lòng! Sẽ chẳng bao giờ là người tốt được!"
Thiên Nguyệt đột nhiên đem cháo nóng cầm trong tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210405/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.