Edit + Beta: Đông Vân Triều.
"Ngươi gọi nàng là Thiên bà bà?"
Lạc Thuấn Thần vô cùng kinh ngạc, thái độ của Quý Như Yên đối với lão phụ kia vừa nãy, thập phần kính cẩn, nửa phần vượt quá cũng không dám.
“Đúng vậy!"
Quý Như Yên liếc mắt, tuy rằng ngay từ đầu nàng cũng không muốn gọi.
Có thể không gọi sao a, người ta so với nàng nhiều hơn cả trăm tuổi, hơn nữa thực lực mạnh hơn nàng, nàng dám làm trái sao?
Ở trong địa bàn của người ta kêu gào, việc ngu xuẩn như vậy, nàng không làm được.
Giống như tiểu tử kia, xưa nay ngang bướng cỡ nào, thấy Thiên bà bà nổi giận, không phải cũng câm như hến sao?
Bất quá, nàng cũng biết, lúc đầu tên của tiểu tử kia, Thiên bà bà gọi là đại thùng cơm.
Đại thùng cơm, tham ăn, thật đúng là thích hợp với tiểu tử kia!
Bởi vì tìm không được từ hình dung khác, xử lý xong vết thương của mấy người bọn hắn.
Tích Tiểu Mộng hữu khí vô lực nhìn Quý Như Yên, "Như Yên, đây rốt cuộc là chuyện gì? Vì sao khi tỉnh dậy, mấy người chúng ta đều ở chỗ dã ngoại, còn bị báo Trụy Nguyệt Huyết Dao tập kích. Điện hạ vừa giết mười mấy con, chúng ta chuẩn bị rút lui khỏi đó, lại không biết từ địa phương nào tuôn ra mấy nghìn con nữa, chúng hung tàn muốn chết, ta còn tưởng rằng mạng của ta sẽ chấm hết ở đó!"
Quý Như Yên nghe vậy, không khỏi có chút may mắn, may là mình khuyên Thiên bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210406/chuong-579.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.