Edit: haquynh1812
Khuôn mặt tuấn dật của Giang Thành Tứ hiện lên một tia xúc động, nhưng cuối cùng vẫn phất tay cho A Côn lui xuống.
Hắn biết Quý Như Yên cũng đã hơn năm năm, nhưng chỉ gặp mặt có ba lần. Trong đó hai lần nàng cứu hắn.
Giang Thành Tứ cười khổ, sờ sờ miệng vết thương.
Một người ngoài còn dốc lòng cứu hắn, vậy mà Giang gia không chỉ một hai người muốn hắn chết.
Đại ca đang nằm hôn mê của hắn chính là thủ phạm ám sát hắn.
Buồn cười hơn là các gia gia trong tộc lại bắt hắn phải cứu đại ca.
Mỗi lần hắn bị thương đánh trả lại đại ca, cả đám chỉ quan tâm tới đại ca lo hắn ta chết.
Có ai từng nghĩ, hắn cũng là người không phải thần.
Lần này cũng vậy, dã tâm của đại ca người ngoài đều hiểu, nhưng các vị gia gia vẫn tin hắn, đổ hết tội danh lên người mình.
Rõ ràng đại ca muốn ra tay trước, nhưng hắn lại bị người trong tộc ép phải đi lấy thánh vật cứu người.
Nghĩ tới đây, Giang Thành Tứ cười khinh miệt, bọn họ cho rằng hắn còn tiếp tục nghe lời sao?
...
Hôm sau.
Quý Như Yên tỉnh dậy thấy đã quá trưa.
Đầu xuân, trời liên tục mưa phùn.
Nàng nằm trên giường, ngắm mưa bay ngoài cửa sổ, lười không muốn dậy.
“Không đói bụng sao?”
Lạc Thuấn Thần từ bên ngoài đi tới, trên tay cầm hộp đựng thức ăn.
Quý Như Yên nhìn hắn cười: “Đói, nhưng có chàng ở đây rồi.’
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210191/chuong-683.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.