Editor: Vĩnh Nhi – Beta: Linh Nhi
***
Tống Lễ Khanh đã vắt óc, gom hết những câu thô tục mà đời này y học được, nhưng Quân Kỳ Ngọc giả vờ như không nghe thấy, thờ ơ ôm y vào thành.
Tống Lễ Khanh ghét cực kỳ, cắn một cái lên cánh tay hắn, cánh tay Quân Kỳ Ngọc rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn rất khó cắn, Tống Lễ Khanh ngậm nó trong miệng không buông.
“Ô a a ( buông ta ra )!”
Tống Lễ Khanh hung dữ uy hiếp, Quân Kỳ Ngọc mím môi mỏng.
“Việc gì ta cũng có thể nghe ngươi, nhưng riêng việc này thì không.” Quân Kỳ Ngọc nói.
“Dưới thành là người nào!”
Trên tường thành truyền đến một tiếng hét nghiêm khắc, chỉ nghe thấy tiếng chứ không thấy người.
Không cần nghĩ cũng biết là tướng sĩ thủ thành trực đêm.
Quân Kỳ Ngọc ngẩng đầu lên, cao giọng nói: “Uất Trì, mắt chó của ngươi bị mù rồi hả, còn không cút xuống mở cổng thành.”
Quai hàm của Tống Lễ Khanh đã cắn mỏi nhừ, buông Quân Kỳ Ngọc ra.
“Mình cũng mù mà còn mắng người ta……” Tống Lễ Khanh mang theo tức giận lẩm bẩm một tiếng.
Tuy là đang mắng Quân Kỳ Ngọc, nhưng trong giọng nói lại mang theo vài phần gần gũi thân thiết.
Quả nhiên người nọ cũng lập tức nhận ra giọng nói của Quân Kỳ Ngọc, vui vẻ ló đầu ra khỏi tường thành, là một vị tướng quân có gương mặt chữ điền, lông mày rậm.
“Thái tử điện hạ! Là Thái tử điện hạ!”
Uất Trì tướng quân vừa mừng vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hoa/3506192/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.