Sau bữa cơm, ta và mẹ tựa vào nhau, kể lại bao năm nhớ nhung. Thoáng chốc, trăng đã treo cao.
Ngô Ngôn vừa đến báo việc, Triệu Sơ Diệu ra ngoài nghe, quay lại thì mặt trầm xuống, kéo tay áo ta, nói với mẹ:
“Mạnh phu nhân thứ lỗi, vốn dĩ mẹ con đoàn tụ nên trò chuyện thâu đêm. Nhưng tri phủ Giang Châu Chung Nghĩa vừa biết ta và Nam Sơn đến đây, đã chuẩn bị phủ đệ tiếp giá. Hiện giờ chúng ta ở ngoài sáng, kẻ xấu trong tối. Nếu ta và Nam Sơn không đến, Chung đại nhân tất sẽ nghi ngờ.”
Hắn thuận thế nắm tay ta, mười ngón đan xen:
“Nhưng Mạnh phu nhân yên tâm, ta, Triệu Sơ Diệu, xin thề, nhất định sẽ trả lại trong sạch cho Mộ đại nhân, con cháu Mộ gia cũng sẽ đường đường chính chính bước đi dưới ánh sáng. Nếu không làm được, ta thề không lấy vợ!”
Hắn nói đầy chính khí, ta cảm động đến mức chưa kịp phản ứng:
“Ta… ta cũng thề! Phải trả lại công đạo cho cha!”
Mẹ nhìn mười ngón tay đan chặt của chúng ta, mỉm cười:
“Nếu cha con dưới suối vàng có mắt, thấy hai đứa thế này, chắc cũng mỉm cười.”
Ta và Triệu Sơ Diệu ngượng ngùng buông tay.
A a a, ta chưa muốn dẫn hắn ra mắt phụ huynh nhanh thế đâu! Ta chưa muốn cho hắn danh phận vội mà! Trên xe ngựa, ta ôm cánh tay Triệu Sơ Diệu, nhớ lại cảnh gặp mẹ, càng nghĩ càng vui.
“Sao ngài tìm được mẹ ta? Tìm được từ bao giờ? Mẹ ở Giang Châu giờ không ai phát hiện chứ? Có nguy hiểm không? Ngài thấy ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033180/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.