“Vương gia không biết đấy thôi, đập nước ở Giang Châu đa phần là đập nhỏ, đều do Mộ đại nhân xây cách đây sáu năm, nay đã cũ kỹ, hư hỏng.” Chung đại nhân thở dài, “Đập lớn Giang Hạ do tiên đế hạ lệnh xây, vì chuyện bạc cứu tế mà bị kẻ xấu làm ẩu, đã sụp từ lâu, nay bỏ hoang.”
“Ồ? Mộ đại nhân? Mộ Thanh Hà? Là vị bị cáo tham ô bạc cứu tế năm đó?”
Chung đại nhân ánh mắt thoáng buồn, giọng tiếc nuối:
“Vương gia, hạ quan biết mình chỉ là quan nhỏ nơi địa phương, không nên nghị luận triều đình, càng không nên bàn về quyết định của tiên đế. Nhưng hạ quan từng là thuộc hạ của Mộ đại nhân, biết rõ ông không phải kẻ ham lợi. Có một chuyện, không nói không được.”
“Chuyện gì?”
Chung đại nhân ngẩng lên, đối diện ánh mắt Triệu Sơ Diệu, thần sắc kiên định:
“Vụ tham ô của Mộ đại nhân, e là có ẩn tình.
Sau khi nhậm chức tri phủ Giang Châu, hạ quan luôn tìm kiếm tung tích số bạc cứu tế năm đó. Ta tra hết sổ sách Mộ gia, không thấy bất kỳ khoản nào bất thường. Sau này, tình cờ cứu được một người ở ngoại ô, tự xưng là tiểu lại phụ trách vận chuyển bạc cứu tế năm xưa. Hắn nói đội chính ra lệnh giao bạc cho người của Tuyên Quốc Công, sau đó bị truy sát đến đây.
Ta để hắn ẩn danh làm việc trong nha môn, vương gia cứ gọi hắn ra hỏi sẽ rõ.”
Triệu Sơ Diệu gật đầu, cười nói:
“Chung đại nhân, thực không giấu, bọn ta đến đây chính là phụng mệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033181/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.