Hắn càng nói càng buồn, chìm đắm trong cảm xúc:
“Chẳng lẽ… chẳng lẽ hai người thật sự là thanh mai trúc mã? Bổn vương… bổn vương là thế thân của hắn? Hay là bàn đạp? Thôi, thế thân cũng được, bàn đạp cũng chẳng sao, ít nhất giờ nàng vẫn yêu ta. Không yêu cũng không sao, ta ổn, ta không sao, không cần nàng dỗ…”
Người đàn ông này càng ngày càng lắm lời.
Ta kìm nén sự chán ghét trong lòng, nở nụ cười ngọt ngào, định giải thích rõ ràng về thân thế của mình:
“Ta yêu ngài, ta yêu ngài, được rồi, được rồi, tỉnh lại đi, đừng lải nhải nữa.” Thấy hắn vẫn nói không ngừng, ta không nhịn được, tát một cái cho tỉnh, “Nghe ta nói, ta tên thật là Mộ Du Nhiên, lớn lên ở Giang Châu, cha là tri châu Giang Châu Mộ Thanh Hà, mẹ là con gái của Chiêu Võ hiệu úy Mạnh Uyển Trân. Thuở nhỏ đúng là quen biết Đào Hằng Châu, nhưng sau đó…”
“Sau đó cha nàng bị Chu Hưng Sơn vu oan hãm hại, nam đinh nhà Mộ bị giam, thê nữ bị đày, còn nàng bị bán nhầm vào thanh lâu.” Hắn đổi hẳn vẻ mặt đùa cợt, đôi mắt trong trẻo lặng lẽ nhìn ta.
“Ngài… ngài biết?” Ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Chuyện liên quan đến quốc sự, liên quan đến gia sự của Nam Sơn, cũng là gia sự của ta.” Ánh mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa ý vị khó phân biệt.
“Ngài biết từ bao giờ?”
“Sớm hơn nàng nghĩ.”
“Vậy vừa nãy sao ngài không để ta một mình đi gặp hoàng thượng?”
“Ừm…” Hắn khẽ ngả người ra sau, “Ta sợ nàng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033179/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.