Tiễn thái y đi, trong phòng chỉ còn lại ta và Triệu Sơ Diệu. Hắn đành phải lấy can đảm nhìn thẳng ta.
Ta ra đòn phủ đầu:
“Nơi này là đâu?”
“Phủ Tấn Vương.”
“Nếu đã vậy, ta không tiện ở lâu, Nam Sơn xin cáo từ.” Ta vén chăn, toan đứng dậy rời đi.
“Cô đi đâu?” Hắn nắm cổ tay ta, kéo ta vào lòng, “Chuyện ở Hoa Mãn Lâu hôm đó khiến ta hối hận khôn nguôi. Từ nay về sau, cô ở lại phủ Tấn Vương đi.”
Phải công nhận, mùi trà Long Tỉnh trên người hắn dễ chịu thật, ta cũng muốn mua.
Hắn ôm ta cẩn thận, dịu giọng dỗ dành:
“Ta sẽ tìm Vu mama chuộc thân cho cô. Sau này, người hầu trong phủ Tấn Vương, cô có thể sai khiến tùy ý. Cửa phủ Tấn Vương, cô có thể ra vào tự do. Bạc trong phủ Tấn Vương, cô cũng có thể tiêu xài thoải mái. Chỉ cần cô ở lại bên ta, được không?”
C.h.ế.t tiệt, hắn đang dùng mỹ nam kế với ta! “Vương gia đã có gia thất, sao có thể để người khác ngủ bên giường? Ta ở lại đây, e là chẳng giữ nổi mạng nhỏ.”
“Ừm… Hoàng huynh từng có ý chỉ hôn cho ta, đúng là không giả. Nhưng ta đã từ chối mối hôn sự đó, giờ làm gì có gia thất?”
“Vậy ngài nói cho ta nghe, dò la tin tức gì? Hư thực ra sao?”
Triệu Sơ Diệu sững người:
“Chuyện này ba câu hai lời không nói rõ được, cần bàn bạc kỹ lưỡng…”
“Đủ rồi, đừng nói nữa, ta muốn ra ngoài.” Ta cắt lời hắn.
“Ta nói ngắn gọn thôi…”
“Ta muốn ra ngoài!” Ta lại ngắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033172/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.