Ngô Ngôn và Tư Nghiên liếc mắt nhìn nhau.
Ta đau đến hít thở không thông, nghĩ thầm: “Có thể nhìn ta một cái không?”
“Ta đưa cô ấy đến y quán trước.” Triệu Sơ Diệu ôm chặt ta, bước ra ngoài, không ngoảnh đầu lại: “Chu Vĩnh Lộc! Nếu hôm nay Nam Sơn xảy ra chuyện, ta nhất định lột da ngươi để rửa mối hận này!”
Hắn ôm chặt ta, xuyên qua đám đông, nhảy lên ngựa. Tay hắn dính đầy máu, trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt nóng bỏng, gấp gáp gọi tên ta:
“Nam Sơn, đừng ngủ! Đừng ngủ!”
Khuôn mặt hắn trước mắt ta dần mờ đi.
“Chúng ta sắp tới rồi…”
Ta chưa kịp nghe hết câu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng ta sẽ mãi nhớ, trong ngày âm u, sấm chớp rền vang, hắn ôm ta phi ngựa qua phố dài, gió cuốn ba mươi dặm. Thời tiết ấy, giống hệt ngày đầu ta đến Hoa Mãn Lâu.
Ta mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, ta trở lại nhà tù, dựa vào mẹ mà sống.
“Du Nhiên, con không còn là tiểu thư nhà họ Mộ nữa, Giang Châu cũng chẳng còn nhà họ Mộ.”
“Đừng sợ, Du Nhiên, đừng sợ. Dưới trời quang minh, nhà họ Mộ nhất định sẽ rửa sạch oan khuất.”
“Nếu sau này mẹ không thể ở bên con, con phải học cách nhìn thời thế, nắm bắt biến chuyển, làm ngọn cỏ mạnh mẽ trong khe đá, thành ngọn núi thu trong hoang nguyên.”
Sau đó, trong ngục có rất nhiều người đến, chọn lựa nô bộc theo ý họ. Trong số đó có một người quen – Hoàng thúc, quản gia phủ của anh Hằng Châu. Ông ấy hiền từ, nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033171/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.