Mọi người nghe vậy đều bất giác nhìn về phía ta, thì thầm to nhỏ. Chu Vĩnh Lộc theo ánh mắt mọi người nhìn lên, ta không khỏi hít một hơi lạnh.
Tiểu Đào vỗ vai ta, ra hiệu im lặng, rồi bước lên chắn trước mặt ta, hiên ngang nói:
"Tỷ phu gì chứ? Chu Nhị gia nhớ lầm rồi chăng?" Giọng Tiểu Đào vang dội, không chút e dè: "Nam Sơn là người của Tấn Vương. Tấn Vương điện hạ hiện chưa thành thân, chuyện này cả kinh thành đều biết. Dù có thành thân, chính Tấn Vương tự bước vào Hoa Mãn Lâu, tự điểm danh Mộ Nam Sơn, sao lại đổ lỗi lên đầu cô ấy? Xin Chu Nhị gia đừng nói bừa, nhầm người thì chuyện nhỏ, đắc tội Tấn Vương mới là chuyện lớn."
"Hừ, tỷ tỷ ta với Tấn Vương đã được hoàng thượng chỉ hôn, chỉ còn chờ một đạo thánh chỉ là bái đường thành thân. Ta gọi hắn là tỷ phu thì có gì không được?" Hắn cười khinh miệt: "Một con tiện nhân, tiểu gia ta muốn trách thì trách, muốn tìm thì tìm!"
Nói đoạn, Chu Vĩnh Lộc túm lấy một cô nương, quát: "Mộ Nam Sơn đâu?!"
Cô nương ấy sợ đến mặt trắng bệch, run rẩy chỉ tay về phía ta: "Ở... ở kia kìa."
Chu Vĩnh Lộc theo hướng tay cô ấy nhìn sang, thấy ta thì mắt sáng rực, vẻ mặt dâm tà:
"Ôi chao, mỹ nhân, quả là trời sinh kiều diễm, không biết cảm giác cưỡi nàng dưới thân sẽ thế nào, ha ha ha..."
Thấy vậy, Tiểu Đào gấp gáp che chắn trước mặt ta.
Ta lườm hắn một cái:
"Ngươi giảm cân đi rồi nói... À không, nghe nói người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033170/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.