"Khụ khụ khụ, bổn vương còn phải đọc sách trong phòng, cô mà nồng nặc mùi rượu, bổn vương làm sao tập trung nổi."
Được rồi, được rồi, chỉ mình ngài muốn làm trạng nguyên, đúng không? Ta hơi do dự, hắn liền nói:
"Ngoan, ăn điểm tâm đi, ăn xong chúng ta còn ngủ."
Sao câu này từ miệng hắn lại nghe kỳ lạ thế?
Mặt ta đỏ bừng, cầm bánh điểm tâm chậm rãi nhai. Xong xuôi, hắn dùng ngón tay lau mẩu vụn trên khóe môi ta, rồi đưa lên miệng mình, mặt không đỏ tim không đập, nói: "Ngọt thật."
Nhưng hắn đúng là người quá nguyên tắc. Hôm sau, hắn kéo Vu mama nói cả buổi về "thịnh thực lệ binh". Vu mama hoang mang nhìn ta, tưởng ta oán giận chuyện bếp núc đã lâu... Không phải ta, thật sự không phải ta...
Một buổi tối, ta cố ý đứng đợi hắn ở cửa Hoa Mãn Lâu. Hắn hỏi ta có ý đồ gì, ta bèn ra vẻ thần bí, dẫn hắn vào phòng. Bên trong là chiếc bàn gỗ nam viền ngọc ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền riêng để mua. Mắt hắn sáng lên, sáng lấp lánh, cẩn thận vuốt ve mặt bàn. Mấy hôm trước, hắn than phiền bàn ghế trong phòng ta thấp quá. Hôm nay tình cờ thấy chiếc bàn này, ta biết ngay hắn sẽ thích.
Đêm đó, hắn nhất quyết đòi ôm ta ngủ. Ta kêu nóng, không chịu, nhưng hắn vươn một tay giữ chặt ta trong vòng tay, tay kia cầm quạt lụa nhỏ của ta, quạt mát cho ta. Hương trà Long Tỉnh thoang thoảng trên người hắn khiến ta an thần, chẳng mấy chốc ta đã ngủ say. Trong mơ, ta thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033169/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.